TIN MỚI
Trong Kinh Pháp Cú số 54, Đức Phật đã dạy: Người Phật tử giữ đúng ngũ giới, siêng năng bố thí, nhờ đó mà danh thơm tiếng tốt, được mọi người xa gần đều quý mến. Bởi chỉ có hương người đức hạnh mới ngược chiều gió toả khắp mọi phương trời.
Đức Phật dạy: “Có 3 điều ngăn cản người nghe chẳng thể hiểu rõ chánh pháp, đó chính là ba độc: Tham – Sân – Si”. Ba thứ độc này khiến chúng sanh trôi lăn trong bể khổ, khó lòng thoát được vòng luân tử sinh hồi.
Mục đích của chúng ta khi học Phật, chính là vì muốn thoát ra ngoài ngục tù sinh tử, cho nên Bồ-tát phát tâm Đại thừa là vì mong độ hết thảy chúng sinh thoát khỏi khổ ách phiền não. Đối với Bồ-tát, hoằng pháp là bổn phận, lợi sinh là hoài bão, thường hằng bất biến.
Trong đạo Phật, thực tập lắng nghe là một sự thực tập quan trọng, là sự thực tập thương yêu dựa trên sự hiểu biết sâu sắc bản thân mình, người khác và muôn loại. Hiểu để thương và hiểu thì mới thương đúng, đem lại hạnh phúc, bình an; muốn hiểu phải lắng nghe sâu...
Theo lời dạy của Đức Thế Tôn, để đạt đến sự giác ngộ thì “tuệ căn” được xem là tối thượng. Cũng như trong Bát chánh đạo, Chánh kiến là đứng đầu tiên. Bởi có chánh kiến mới có thể nhận thức rõ mọi phiền não, từ đó tiến đến diệt trừ và chấm dứt tất cả khổ đau sanh tử. Cho nên, trí tuệ chính là chánh kiến, có chánh kiến tức là có trí tuệ, chánh kiến là nhân, là nền tảng phát triển của tuệ giác.
Cuộc sống vốn đầy những gam màu. Mỗi kiếp người lại chọn cho mình một gam màu riêng, tùy theo nhận thức kiếp sống. Bị giới hạn trong thể xác năm uẩn khiến con người khó vượt lên cao hơn trong ước muốn vô cùng. Cho nên, mỗi người mỗi cảnh, có những lúc không tránh khỏi bị đè nặng bởi những đau khổ mà người khác hoặc bản thân mình gây ra, và không tránh khỏi có những quãng thời gian sống thiếu niềm tin vào con người và cuộc đời, bi quan về tương lai, buông xuôi theo số phận.