Tin tức
 
TIN MỚI
Sống trên đời này, ai cũng mong cầu sự bình an. Cầu an cho bản thân, cho gia đình và rộng hơn là cho quê hương đất nước. Có thể nói cầu an là hoạt động diễn ra thường ngày và là nét đẹp tiêu biểu trong Phật giáo. Cùng Truyền hình An Viên khám phá và tìm hiểu đúng về cầu an trên tinh thần Phật giáo qua bài viết sau đây.
Trong nghi thức cầu nguyện của nhà Phật, có rất nhiều nghi thức khác nhau như: cầu an, cầu siêu, cầu sám hối… Vậy cầu siêu là gì? Lễ cầu siêu được tổ chức như thế nào? Kính mời Quý Phật tử cùng Quý độc giả theo dõi bài viết dưới đây.
Chúng ta thường bị nhiều thứ ràng buộc từ đời sống, chịu sự chi phối không những đối với cảm thụ vật chất mà còn những quan hệ về nhận thức, tư tưởng khởi nguồn tác động từ bên ngoài và cả bên trong chúng ta. Sự va chạm và phát sinh cảm giác khổ/lạc hay những tư duy đối lập không ngoài sự truy cầu hướng ngoại của tâm; khi tâm thụ động đối với ngoại cảnh là lúc tám ngọn gió đời (bát phong) thổi tâm chúng ta lung lay với những: được-mất, nhục-vinh, khen-chê, khổ-vui (lợi-suy, hủy-dự, xưng-cơ, và khổ-lạc) không lúc nào ngơi.
Vẫn biết, cuộc đời này luôn biến hoại theo quy luật tạo hóa nào đâu dễ cưỡng. Cuộc đời này vô thường như chiếc lá, từ lúc nhú mầm là như chích vết đau vào hư không. Và cái được mất tưởng của ta song xét cho cùng đều nằm giữa mênh mông biển người. Khi biết mọi thứ là vô thường, ta sẽ cảm nhận tất cả bằng “tuệ giác” để từ đó ta sống hết mình với hiện tại, cố gắng từng chút một để tâm được chuyển hóa, tạo ra thành tựu tốt hơn trong tương lai. Đó là ý nghĩa của “quán chiếu vô thường”.
Trước nhịp sống hối hả của cuộc đời, trước những cám dỗ vật chất và những thách thức từ khủng hoảng môi trường, dịch bệnh, kinh tế, xã hội,… khiến con người mỏi mệt và đầy lo toan. Đã có không biết bao mảnh đời lầm đường lạc lối và khổ đau. Họ muốn tìm những năng lượng yêu thương và đồng cảm, những phút giây bình yên và không bị lôi cuốn theo các pháp hiện tại để sống đời an lạc hơn.
Trong đạo Phật, thực tập lắng nghe là một sự thực tập quan trọng, là sự thực tập thương yêu dựa trên sự hiểu biết sâu sắc bản thân mình, người khác và muôn loại. Hiểu để thương và hiểu thì mới thương đúng, đem lại hạnh phúc, bình an; muốn hiểu phải lắng nghe sâu...
Theo lời dạy của Đức Thế Tôn, để đạt đến sự giác ngộ thì “tuệ căn” được xem là tối thượng. Cũng như trong Bát chánh đạo, Chánh kiến là đứng đầu tiên. Bởi có chánh kiến mới có thể nhận thức rõ mọi phiền não, từ đó tiến đến diệt trừ và chấm dứt tất cả khổ đau sanh tử. Cho nên, trí tuệ chính là chánh kiến, có chánh kiến tức là có trí tuệ, chánh kiến là nhân, là nền tảng phát triển của tuệ giác.